Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Tài liệu Bích Huyết Kiếm14 doc

người bị thương và chết. Thanh Thanh nói với Thừa Chí:
- Để cho họ đánh thêm một tiếng nữa hai bên cũng chết khá nhiều rồi
đấy?
Thừa Chí mỉm cười, bỗng nghe Chữ Hồng Liễu đứng trên nóc đống
hòm cao kêu to:
- Nguy to rồi Quan binh đã tới, tổng số ước lượng có mấy nghìn người
chúng ta mau rời khỏi… không… không chúng nó đến tận… mười
ngàn người… mau lui, mau lui!
Vì y đứng ở trên nóc nên thấy trước, nghe y kêu gọi như vậy, mọi
người đều tự động ngừng tay giao chiến. Ba người cỡi ngựa phóng tới,
hai người của bọn giặc Sơn Đông một người của bang Thanh Trúc cả
ba đều được lệnh canh gác, thấy quân binh đến liền phi ngựa trở về báo
tin, cũng lớn tiếng kêu to:
- Đại đội quan binh đã tới.
Chữ Hồng Liễu không còn sợ nguy hiểm gì nữa, ở trên cao nhảy xuống
tới đất đã lộn ba vòng mới ngồi được hai chân sưng lên và đau đớn lạ
thường, rồi dẫn bọn giặc rút lui. Thừa Chí tung Sa Thiên Quảng cho
bọn giặc đỡ lấy đặt lên lưng ngựa rồi lui vào trong rừng.
Còi lá tre của bang Thanh Trúc cũng dội lên, các bộ hạ vội khuân vác
những người bị thương và chết đang nằm dưới đất, rồi chia làm bốn
lượt rút lui. Chỉ trong chớp mắt cả chiến trường lớn rộng như vậy mà
chỉ còn lại bọn Thừa Chí mà thôi. Nhảy lên trên nóc đống hòm Thừa
Chí liệng từng cái một xuống, chàng Câm đỡ lấy để lên xe, Thanh
Thanh cười nói:
- Chúng uổng công bị chết bị thương bấy nhiêu người mà không cướp
được một đồng xu nhỏ cua chúng ta.
Đằng xa tiếng tù và vọng lại rồi tiếng người tiếng ngựa nhịp đưa tới.
Quả nhiên đại đội quân binh đã tới nơi. Thừa Chí nói:
- Có nhiều quân binh như vậy chắc bọn giặc không dám trở lại quấy
nhiễu, chúng ta đi thôi!
Nói đoạn xem xét lại bọn phu xe thấy tên nào tên nấy bình yên vô sự,
Thừa Chí ra lệnh khởi hành. Hai trăm tên quân Minh chia làm hai đội
xông đến trước. Một tên quan hạ cấp tay múa trường đao quát hỏi:
- Các ngươi làm gì đó?
Thừa Chí đáp:
- Chúng tôi làm thường dân qua đường!
Tên quan nọ hỏi tiếp:
- Tại sao ở đây có vết máu có nhiều khí giới thế này?
Thừa Chí đáp:
- Vừa rồi có bọn giặc cướp đón đường định cướp bóc chúng tôi, may
chúng hay tin quan quân tới chạy hết rồi.
Lúc ấy đã có mấy đội binh sĩ đi đuổi theo bọn giặc rút lui. Tên quan nọ
liếc mắt ngắm những hòm sắt trên xe lạnh lùng hỏi:
- Những hòm đó là hòm gì?
Thừa Chí đáp:
- Đó là hành lý của chúng tôi.
Tên quan lại nói:
- Mở ra xem nào?
- Đó là những quần áo và chăn mùng của chúng tôi chớ không có cái gì
đặt biệt cả.
Tên quan nọ lại quát:
- Ta bảo mở thì ngươi phải mở ra ngay, nói lôi thôi làm gì!
Thanh Thanh nói:
- Chúng tôi có đem những cái quốc cấm đâu mà các ông lại đòi khám
xét làm gì?
Tên quan nọ chửi liền:
- À, thằng nhỏ láo thật!
Vừa nói y vừa quất một roi tới, Thanh Thanh vội né mình tránh. Tên
quan nọ thấy mười cái hòm sắt có vẻ nặng nề và chắc chắn như vậy biết
trong đó thế nào cũng có nhiều cái quý giá liền động lòng tham, mượn
cớ vu khống quát lớn:
- Thằng nhãi này láo thật, mi dám ra tay kháng cự lại quan quân khám
xét, hỡi các anh em mau hãy đem tang vật này xung công.
Hồi đó cướp tài vật của dân chúng là thói quen của quan binh nên vừa
nghe đến hai chữ xung công các tên quân lính đã xúm lại kẻ lôi người
kéo những cái hòm sắt đó.
Tên quan nọ ác độc vô cùng! Sợ bọn Thừa Chí kiện tới quan trên liền
lớn tiếng nói:
Bọn này là thổ phỉ chúng dám kháng cự quan binh, mau giết chết cho
ta?
Vừa nói y vừa múa đao chém tới. Thừa Chí cả giận nghĩ thầm: “Nếu
chúng ta không biết võ có phải là bị chúng giết sạch rồi hay không,
những tên quân này không biết đã giết hại bao nhiêu người lương dân
rồi.”
Vừa nghĩ Thừa Chí có vỗ ra mấy chưởng. Một số trúng chưởng lực của
chàng bay ra ngoài, số còn lại loạn cả lên vì quá khiếp đảm trước võ
công của Thừa Chí. Các quan binh kinh hãi kêu kền:
- Quân giặc cản đường, định ăn cướp quân lương?
Những tên quân ở phía trước bị Thanh Thanh, chàng Câm, Hồng Thắng
Hải ba người xông tới, chạy trốn ngay. Nhưng đại đội nhân mã của
chúng ở phía sau đã ùa tới. Thừa Chí ra lịnh cho chàng Câm, Thanh
Thanh, Hồng Thắng Hải đánh xe vào trong rừng ẩn trốn, còn chàng thì
múa thanh đại đao đoạn hậu. Vừa tới rừng thì nghe tiếng khí giới va
chạm giữa quan binh và bọn giặc Sơn Đông và bang Thanh Trúc. Hai
bọnnày võ nghệ tuy cao cường nhưng quan quân quá nhiều chẳng bao
lâu đã bại dần. Thừa Chí và Thanh Thanh cho đoàn xe đậu ở một góc
rừng.
Lúc ấy Sa Thiên Quảng và Trình Thanh Trúc bị thương nặng sắp chết
đến nơi. Không ai chỉ huy vì vậy bọn giặc bị quan binh chia từng mảnh
mà vây đánh. Thấy quan binh đuổi theo bọn giặc tàn sát vô cùng,
Thanh Thanh hỏi:
- Chúng ta phải làm thế nào?
Thừa Chí đáp:
- Giúp cường đạo, giết quan binh!
Thanh Thanh nói:
- Anh nói phải lắm!
Thừa Chí lại nói:
- Chú ở đây canh giữ những xe này!
Thanh Thanh gật đầu, rồi nàng cùng chàng Câm, Hồng Thắng Hải ba
người trấn giữ nơi đó. Hễ thấy quan binh xông tới là ba người chém
ngay. Thấy ba người quá hung ác như vậy bọn quan binh không dám
tới gần, Thừa Chí lên ngọn cây quan sát tình hình thấy A Chín và mấy
tên đầu mục của bang Thanh Trúc bị mấy chục tên quan binh vây đánh,
tình thế nguy ngập chàng liền nhảy ngay xuống đánh bay hai cây
thương đâm trộm A Chín và lớn tiếng kêu gọi:
- Các người mau lên ngọn đồi phía Tây!
A Chín đang đỡ thương của bọn quan binh chúng đang chém nàng.
Thừa Chí vội cướp lấy cán đao, dùng tay chặt mạnh cái cán gẫy làm đôi
và đấm luôn một quyền vào ngực tên quân, tên tướng quân nọ mồm
hộc máu tươi nằm ngửa ra mặt đất. A Chín liền thổi hồi còi lá tre chỉ
huy các bộ hạ lùi cả về phía Tây. Thừa Chí lại chạy sang bên kia cứu
bọn giặc Sơn Đông, cũng bảo chúng lui cả về phía Tây. Hễ nhóm nào
bị quan binh cản trở là chàng xông vào cứu ngay. Khi người của hai
phe đã tụ tập lại một nơi rồi thanh thế lớn mạnh ngay. Dưới sự chỉ huy
của Thừa Chí, vừa đánh vừa lui, tất cả mọi người đều lùi cả về trên đồi.
Thừa Chí lại dẫn mấy chục tên Bang hữu và đạo tặc võ nghệ khá cao,
xông xuống tiếp cứu đoàn xe cùng nhóm Thanh Thanh đưa lên ngọn
đồi.
Quân binh vây dưới chân đồi đông như kiến cỏ, lớn tiếng hò reo.
Thừa Chí chỉ huy bọn giặc dùng cung tên để thủ thế không cho quan
binh lên. Bọn giặc vốn đã đại bại nay bỗng có người dẫn ra khỏi chỗ
hiểm nghèo, tất phải tuân mạng theo lịnh của vị ân nhân đó. Quan binh
xông lên tơi lưng chừng đồi gặp phải loạn tên bắn đành phải lùi xuống
dưới chân đồi. Đa số quân binh sợ chết không dám xông lên nữa, chỉ
đứng dưới hò reo để khỏi bị quan trên trách mắng.
Đã giữ vững được căn cứ rồi Thừa Chí liền phái Đàm phó trại chủ, Chữ
Hồng Liễu, Hồng Thắng Hải, A Chín bốn người mỗi người lãnh một
đội quân trấn thủ một phương. Còn những người khác băng bó vết
thương cho người bị thương và chôn cất những người chết. Thừa Chí
xoa bóp cho Trình Thanh Trúc và Sa Thiên Quảng. Một lát sau cả hai
người đều ngủ yên. Bọn lâu la Ác Hổ Câu và bang Thanh Trúc thấy thủ
lãnh vô sự đều kính phục Thừa Chí. Thấy quan binh đông đúc quá
Thanh Thanh liền hỏi Thừa Chí:
- Anh có cách gì đánh lui được quan binh không?
Nghĩ ngợi giây lát Thừa Chí hỏi một tên giặc thạo đường lối nơi đó rồi
lại đứng lên chỗ cao xem tình thế quan binh. Thấy phía sau có nhiều xe
vận tải binh lương liền nghĩ ra một kế, chàng nhảy xuống hỏi Thanh
Thanh rằng:
- Vừa rồi quan binh vu khống cho chúng ta cướp binh lương phải
không?
Lúc ấy Chữ Hồng Liễu vừa giao cho người khác thay phiên gác để
xuống nghỉ ngơi nghe vậy liền đáp:
- Đại đội binh này áp tải tiền bạc lên Bắc Kinh. Chúng ta gặp chúng ở
đây thật là may mắn quá!
Thừa Chí hỏi:
- Tại sao áp tải tiền bạc lại huy động nhiều quan binh như vậy?
Chữ Hồng Liễu đáp:
- Hiện giờ thiên hạ đại loạn, đâu đâu cũng có anh hùng lục lâm lập sơn
trại. Triều đình đang cần số tiền thuê của Giang Nam tiếp viện chở lên
để chi phí về binh lương. Số tiền bạc này vua Sùng Chinh dùng để đối
phó quân Mãn Thanh và quân khởi nghĩa của Sấm Vương. Có thể nói
số bạc này rất quan trọng với triều đình nên cần phải nhiều binh hộ
tống như vậy.
Thừa Chí nói:
- Bọn quân binh này nhiễu thật! Chúng đang gánh một trọng trách như
vậy mà còn dám gây khó dễ với chúng ta.
Chữ Hồng Liễu cười nói:
- Chúng tưởng chi đánh trong chớp mắt là bắt hết được chúng ta, rồi đặt
cho mỗi người một cái tên đại vương nào đó hay là một cái danh hiệu
rất lợi hại chẳng hạn, làm báo cáo cấp trên có phải là được một công
lớn hay không?
Thừa Chí gật đầu đáp:
- Phía Tây bắc nơi đây có một đường độc đạo hai bên là núi cao chót
vót chúng ta nên rút lui về đó.
Lúc này Chữ Hồng Liễu đã kính phục Thừa Chí nên không phản đối gì
và chỉ nói:
- Xin Viên tướng công ra lệnh chúng tôi chỉ biết tuân theo.
Thừa Chí ngồi xuống đất vẽ họa đồ trên mặt đất và ngẫm nghĩ trong
giây lát đã thảo xong kế hoạch, liền ra lệnh cho tất cả mọi người. Đến
đầu canh một, Thừa Chí và chàng Câm đi trước mở đường, mọi người
đi theo sau xông xuống chân đồi. Lúc này quan binh đã mỏi mệt thấy
bọn giặc đột nhiên xuống thế mạnh vô cùng, ai nấy chỉ giả vờ đánh đỡ
qua loa, tránh ra hai bên, để cho bọn giặc xông ra.
Tới đầu đường độc đạo, bọn giặc chạy cả vào, quan binh theo sau đuổi
một lúc. Bỗng mấy tên giặc sau cùng quay lại đấu với quan binh một
hồi.
Đến khi đạo quan binh đuổi tới nơi tất cả bọn giặc kia đều rút lui vào
trong hẻm độc đạo đó.
Đại đội quan binh vừa đuổi tới nơi vào trong hẻm vài trăm thước thấy
hai bên vách núi cao chót vót địa thế hiểm ác. Tên tướng quân đi vội hạ
lệnh ngừng đuổi đề phòng phục kích. Bỗng những xe chạy phía trước
có một hòm sắt rơi ra ngoài nắp hòm mở toang châu báu rải rác cả
đường. Tên tướng quân cả mừng, hạ lịnh tiếp tục đuổi theo bọn cướp
để chiếm lấy chín cái hòm sắt kia. Đuổi một hồi chỉ thấy bọn giặc vứt
áo giáp và khí giới đầy đường, mấy con ngựa mệt nằm cạnh đường lại
có mấy thoi vàng, thoi bạc rải trên mặt đường, bọn quan binh, kẻ cướp
người nhặt hỗn loạn vô cùng. Tên tướng quân lãnh đội và Thủy tổng
binh thấy bọn giặc đại bại đến nỗi bỏ cả khí giới vàng bạc châu báu đầy
đường quên cả phòng bị cứ mong đoạt được nốt số hòm châu báu kia
liền hạ lệnh cho ba quân nỗ lực đuổi cho kịp.
Lúc ấy Thừa Chí đã trèo lên trên vách núi chạy ngược trở lại đến phía
sau của bọn quan binh. Chàng đi được một lát quả nhiên thấy trong bộ
quân binh có rất nhiều xe cộ, xe nọ nối xe kia xe nào cũng có vải vàng
bao phủ, trên xe cắm cờ “Đại Minh Giang Nam Tào vận” mấy chữ đỏ.
Ở trên cao chàng trông thấy những xe đó như một con rồng vàng dài vô
tận. Thấy thanh thế của quân binh như vậy, chàng vừa mừng vừa sợ.
Chàng sợ quân Minh thế mạnh không địch nổi còn mừng là nếu mưu kế
thành tựu cướp được số binh lương này, nghĩa binh Sấm Vương càng
nhanh chóng thành công, và kẻ thù chính Sùng Chinh hoàng đế sẽ bị đả
kích rất nặng, thật là một kỳ công hiếm có.
Chàng lùi theo bụi rậm đi xuống để xem rõ đoàn xe đó.
Khi xuống tới chỗ nghe thấy tiếng nói của quân binh chàng núp ở một
cây cổ thụ, lắng tai nghe những xe đi sau có vẻ nhẹ hơn hình như trong
xe không có chở tiền bạc, nhìn kỹ mới hay trăm chiếc xe đi sau cùng là
xe tù.
Mỗi xe nhốt một người, người nào cũng xếp bằng tròn. Trên xe có viết:
“Nghĩ trảm cư khấu mỗ mỗ” (quyết định chém tên giặc lớn tên mỗ). Để
ý xem từng lá cờ một, chàng thấy toàn viết “Giang Dương Đại Đạo”,
“Phản bạn nghịch thủ”, “Hoài Nam cự tặc”,… Như vậy đủ thấy những
tù phạm này đều là dân đói rét phản kháng triều đình, hoặc tướng giặc
các sơn trại…
Thừa Chí nghĩ: “Những người này ta cũng phải cứu cả, nhưng cứu họ
bằng cách nào?”
Đang nghĩ ngợi chàng chợt thấy một cái xe trên lá cờ viết: “Nghĩ trảm
cự khấu Tổ Trọng Thứ nhứt danh” chín chữ. Chàng giựt mình kinh hãi,
đuổi theo vài bước nhìn kỹ, người ngồi trong xe quả thật là bộ hạ của
cha mình. Ông ta vẫn ăn mặc thư sinh như xưa, mới ngoài năm mươi
tuổi mà đầu tóc bạc phơ, gầy gò ốm yếu hơn hồi ở trên núi rất nhiều,
nhưng vẻ mặt vẫn hồng hào, không kém năm xưa chút nào. Chàng lại
trông thấy những xe sau có: Ngụy Hạo, người nuôi nấng dạy bảo mình
hồi còn bé, Chu An Quốc và La Đại Can bộ hạ cũ của mình, chỉ có ứng
Tòng là thiếu mặt thôi.
Không lâu sau các xe tù đi qua hết, Thừa Chí lên trên đỉnh núi. Lúc ấy
bọn quan quân mới thấy hình bóng của chàng, liền lớn tiếng hò reo,
một số rút tên ra bắn theo nhưng trúng sao được. Chàng vẫn chạy
ngược về phía sau đội binh. Chạy độ vài chục trượng nữa thấy người đi
sau áp hậu quân đội là một tên quan cỡi trên ngựa tay xách đại đao.
Thừa Chí nghĩ thầm: “Ta bắt tên quan quân này quấy nhiễu một hồi
trước, rồi thừa cơ cứu Tổ thúc thúc và các người.”
Chàng định phi thân nhảy xuống thì thấy đằng xa cát bụi tung lên, mấy
người cưỡi ngựa phóng tới. Thừa Chí nghĩ: “Thế ra đằng sau chúng còn
tiếp ứng, chờ mấy tên này tơi nơi ta xem rõ mặt đã hẵng hay.”
Người cỡi ngựa đi trước là đàn bà, nhìn rõ mặt chàng nhận ra ngay
nàng là Phi Thiên Ma Nữ Tôn Trọng Quân. Còn bốn người theo sau là
vợ chồng Quy Tân Thụ, Mai Kiếm Hòa và Lưu Bội Sinh. Mừng quá,
chàng vội kêu gọi:
- Nhị sư huynh!
Vừa gọi chàng vừa phi thân xuống trước ngựa của vợ chồng Quy Tân
Thụ. Gò ngay cương ngựa lại, vợ chồng họ Quy nhận ra ngay là Thừa
Chí, Quy nhị nương lạnh lẽo trả lời:
- Ồ thì ra là chú bé. Có việc gì thế?
Nghe sư mẫu nói chuyện với người, Tôn Trọng Quân vội ngừng ngựa
để đợi chờ.
Thừa Chí vội nói:
- Thưa sư huynh, sư tẩu, em có một việc rất gấp muốn yêu cầu hai vị
cùng mấy sư điệt giúp đỡ cho.
Quy nhị nương đáp:
- Chúng tôi đang bận, không có thì giờ?
Nói dứt lời nàng quất ngựa phóng nước đại lướt qua cạnh người Thừa
Chí, đi thẳng về phía trước. Mai Kiếm Hòa chắp tay chào:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét